Sống ở nghĩa trang

Một căn chòi xập xệ nằm giữa những nấm mồ ở nghĩa trang Bình Hưng Hoà (quận Bình Tân, thành phố Hồ Chí Minh) là nơi bốn mẹ con chị Kiều Thị Ánh Liên sinh sống suốt sáu, bảy năm qua.

Quê ở Bình Phước, gia đình vốn nghèo khó, khi chị về nhà chồng, hai bên chỉ làm mâm cơm cúng ông bà rồi dắt nhau về chung sống mà không có cưới xin. Hai vợ chồng chị ở với nhau tuy nghèo khổ nhưng khá êm ấm và có được 3 người con. Rồi một ngày, khi anh chị ra đồng làm thuê, giữa trưa anh về nhà sớm, sau đó đi biền biệt không thấy trở về. Lúc đó đứa con út mới vừa sáu tháng tuổi.

Hụt hẫng, chờ đợi, hy vọng rồi đến tuyệt vọng, chị nước mắt ngắn dài, quyết định dắt ba đứa con bỏ quê tìm nơi khác để sống. Chị tìm đến những ruộng rẫy ở Tây Ninh để làm thuê nhưng được một thời gian bốn mẹ con bắt đầu chuyển tới thành phố Hồ Chí Minh.

Không nhà cửa, không việc làm, chị dắt ba con lang thang trong nghĩa trang Bình Hưng Hoà, xem chỗ nào ngủ được là tựa lưng. Đó là những ngày chị không còn nước mắt để khóc. Biết được hoàn cảnh này, một người phụ nữ đã cho chị nương nhờ trong một căn chòi giữa nghĩa trang. Ngày ngày chị chăm sóc những ngôi mộ, xem như hàng xóm quanh nhà mình.

Có 3 con chó, 3 con mèo hoang, tàn tật bị bỏ rơi được chị Liên đem về nuôi. Sống ở nghĩa trang, sau giờ đến trường, Tuấn chỉ có chó mèo làm bạn và cùng anh trai làm bài tập về nhà trên những nấm mồ.

Sau đó, chị Liên tìm được công việc tạp vụ ở một trường mầm non, lương mỗi tháng được 3 triệu đồng. Ngoài ra, các sơ tạo điều kiện để chị phụ giúp nhà thờ để kiếm thêm thu nhập nuôi con. Sau khi làm tạp vụ ở trường, chị tranh thủ về dọn dẹp nhà, nấu nướng cho các con rồi lại xách xe ra nhà thờ phụ việc. Mỗi khi đi làm chiều chị lại dắt theo cậu con út Kiều Minh Tuấn (7 tuổi).

Chị tâm niệm rằng chỉ có ăn học đàng hoàng các con mới hết khổ. Con lớn của chị Liên là Kiều Minh Được năm nay đã 18 tuổi nhưng mới học lớp 7. Được phải học muộn so với tuổi vì những ngày lang thang cùng mẹ cực khổ không có tiền đóng học phí. Cả Được và Tuấn đều đang học trường tình thương. Còn Kiều Minh Vũ, người con thứ hai của chị Liên, đã thôi đến trường mà chuyển sang học nghề sửa xe máy để sớm đi kiếm tiền. Dù mẹ đã cố gắng khuyên đi học trở lại nhưng Vũ không thay đổi ý định.

© Trương Thanh Tùng

Bà Trương Mỹ Dung, (trái, Tổ trưởng tổ 61, khu phố 4, phường Sơn Kỳ, quận Tân Phú) một mình chạy xe vào nghĩa trang, đem rổ, thau cùng vài cân cá biển đến cho chị Liên. Bà Dung chia sẻ: “Nhờ một người quen rồi biết đến hoàn cảnh chị Liên. Cảnh nghèo khổ phải sống giữa nghĩa trang lại nuôi thêm ba đứa con nên tôi thấy có gì hợp là đem đến xem chị dùng được gì thì dùng”.

Chị Liên đang mang trong mình căn bệnh thiếu máu não, lại thêm viêm đại tràng. Chị hay bị mệt, ngất xỉu bất ngờ. Những lúc đi làm chị hay bị phát bệnh nhưng phải cố làm cho xong vì nếu ngày nào nghỉ sẽ bị trừ lương nên dù đau đến mấy chị cũng phải cố. Dù vậy, chị Liên vẫn cho rằng bây giờ đã đỡ khổ hơn những ngày lang thang rất nhiều. “Trước đây khổ mười giờ chỉ còn một”, chị tâm sự.

Mỗi ngày, chị Liên đều cầu nguyện để khoẻ mạnh, cố gắng làm và lo lắng cho các con. Niềm tin để chị vượt qua những khó khăn trong cuộc sống đó là 3 đứa con.

Mong ước của chị là có được một ngôi nhà lành lặn, che nắng mưa để có thể nuôi dạy những đứa trẻ thật tốt, không còn phải sống trong cảnh tăm tối.


Trương Thanh Tùng (Tùng Tin) là một phóng viên ảnh hiện đang sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh. Bộ ảnh này được thực hiện tháng 4/2016.

Bình luận